Loading...
Ha Long Bay - Yen Tu World HeritageManagement Department
Back to stories

Phạm Tuấn Anh

April 29, 2026 at 09:51 AM13 views
(5/5)

Một buổi chiều mùa hè, tôi đặt chân đến Vịnh Hạ Long sau một hành trình dài đầy háo hức. Trời hôm ấy trong vắt, nắng không quá gắt, đủ để mặt nước xanh biếc phản chiếu những dãy núi đá vôi trùng điệp như những bức tranh thủy mặc sống động.

Chiếc thuyền gỗ chầm chậm rẽ sóng, đưa tôi len lỏi giữa hàng trăm hòn đảo lớn nhỏ. Có những khối đá mang hình dáng kỳ lạ – hòn thì giống con rồng đang uốn lượn, hòn lại như chú gà trống kiêu hãnh giữa biển trời. Tôi đứng ở mũi thuyền, gió biển thổi nhẹ qua tóc, mang theo mùi mặn đặc trưng khiến lòng người bỗng dưng nhẹ tênh.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất là khi tôi cùng vài người bạn chèo kayak vào một hang nhỏ. Ánh sáng bên ngoài dần tắt, nhường chỗ cho không gian mát lạnh và tĩnh lặng bên trong. Tiếng nước nhỏ giọt vang vọng, từng nhịp như chậm lại. Khi chúng tôi chèo ra khỏi hang, trước mắt là một vùng nước phẳng lặng như gương, bao quanh bởi vách núi dựng đứng – một “thế giới riêng” tách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Không ai nói gì, chỉ lặng im tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi ấy.

Chiều xuống, hoàng hôn nhuộm vàng cả vịnh. Mặt trời từ từ lặn sau những dãy núi xa xa, để lại vệt sáng cam đỏ loang dài trên mặt nước. Tôi ngồi trên boong tàu, nhâm nhi một tách trà nóng, nghe tiếng sóng vỗ nhè nhẹ và chợt nhận ra: có những nơi không chỉ đẹp vì cảnh, mà còn vì cảm xúc mà nó mang lại.

Chuyến đi kết thúc, nhưng kỷ niệm về Vịnh Hạ Long thì vẫn còn đó – như một khoảng lặng dịu dàng giữa những bộn bề của cuộc sống.